Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Không biết mình mắc bệnh phụ khoa hay bệnh tình dục


Hỏi: Chào bác sĩ. Em năm nay 26 tuổi và hiện tại em có một rắc rối nhỏ như sau. Em đang có triệu chứng di tiểu nhiều lần trong ngày, khi tiểu thấy đau rát ở "vùng kín", nước tiểu có màu vàng kèm theo chất màu trắng đục.

Em thấy quần chip liên tục ẩm ướt cả ngày, dưới đáy quần có dính chất màu đục lẫn xanh xanh. Em cảm thấy rất khó chịu nhưng không biết nên đi khám ở bệnh viện nào cho thích hợp. Mong bác sĩ tư vấn giúp em. Em cảm ơn! (Lananh@...)




Dùng sai thuốc đặt âm đạo gây viêm nhiễm nặng


Thấy "vùng kín" bị ngứa và tiết dịch nhiều, chị Thanh Lâm (Thanh Trì, Hà Nội) đi khám phụ khoa thì mới biết là bị viêm cổ tử cung và được bác sĩ kê đơn thuốc để đặt trong âm đạo.

Sau nửa tháng đặt thuốc, chị tái khám theo chỉ định của bác sĩ nhưng bệnh dường như không thuyên giảm mà có dấu hiệu nặng hơn. Chất dịch tiết ra đổi màu sang màu trắng đục và mùi hôi rất nặng. Làm các xét nghiệm, bác sĩ kê toa thuốc khác kết hợp đặt và uống thêm thuốc kháng sinh.




Viêm phụ khoa có ảnh hưởng đến chuyện thụ thai hay không?


Hỏi: Cách đây 1 tháng, em đi khám phụ khoa (em mới bỏ vòng tránh thai trước đó 4 tháng) để chuẩn bị sinh em bé. Nhưng bác sĩ nói em bị viêm một chút. Vì đi khám lần đầu, bác sĩ nam khám nên em ngại không dám hỏi rõ là viêm gì. 

Sau đó bác sĩ kê cho em một số thuốc đặt và uống. Em đã đặt hết đợt thuốc đó rồi nhưng không dám đi khám lại nên không biết bệnh đã đỡ hay chưa.

Bác sĩ cho em hỏi, em có thể tự mua thuốc đó về đặt tiếp để khỏi triệt để hay không? Viêm phụ khoa có ảnh hưởng đến chuyện thụ thai hay không? Trong thời gian đặt thuốc, nếu em có bầu thì có ảnh hưởng gì không? Em xin chân thành cảm ơn! (Hải Loan)




Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Yêu thầy... thầy sẽ cho em học thạc sỹ

Nếu tôi chấp nhận yêu thầy, thầy sẽ giữ tôi lại làm giảng viên và học thạc sỹ


Tôi hiện đang là sinh viên năm cuối của một trường đại học. Tôi đang gặp phải một rắc rối mà không biết tâm sự, chia sẻ cùng ai. Cũng vì chuyện này mà tôi đã mất ngủ bao đêm liền và không biết phải làm sao để dứt điểm được mọi chuyện. Vì thế, tôi quyết định gửi câu chuyện này tới Bạn trẻ cuộc sống và rất mong sẽ nhận được những lời góp ý chân thành của các bạn độc giả.

Tôi được đánh giá là một cô gái dễ thương, dịu dàng và có một giọng nói rất dễ nghe. Tôi sinh ra ở vùng nông thôn nghèo khó, vì thế nên cuộc sống gia đình tôi chỉ đủ ăn, không có của đề như những gia đình khác. Để nuôi tôi học tới ngày hôm nay cũng là một sự cố gắng rất lớn từ bố mẹ, vì thế nên tôi luôn tự nhủ sẽ cố gắng học thật tốt để không phụ lòng tin yêu của mọi người dành cho mình.

Cuộc đời sinh viên có rất nhiều cám dỗ, đặc biệt là những sinh viên thiếu thốn về vật chất như tôi… nhưng tôi vẫn luôn ghi nhớ lời dạy của bố mẹ “đói cho sạch, rách cho thơm” nên dù có rất nhiều anh chàng nhà giàu theo đuổi, hứa hẹn đủ thứ, tôi vẫn không nhận lời đi chơi với họ. Bởi tôi biết, họ đến với tôi chỉ vì một mục đích duy nhất, đó là sự tráo đổi tình – tiền. Thế nhưng, đến ngày hôm nay, chỉ còn vài tháng nữa thôi là tôi đã kết thúc đời sinh viên của mình… nhưng tôi lại gặp phải một chuyện vô cùng khó xử và không biết phải làm sao cho hợp tình hợp lý.

Chúng tôi được phân công thầy cô hướng dẫn làm chuyên đề tốt nghiệp và đó cũng là điều kiện bắt buộc để chúng tôi có thể ra trường. Mỗi sinh viên phải tự liên hệ với thầy cô hướng dẫn của mình để xin đề tài. Tôi cũng như bao bạn sinh viên khác, đã gọi điện cho thầy hướng dẫn của mình để xin đề tài. Thay vì cho tôi đề tài ngay thì thầy nói: “Nói qua điện thoại rất dài dòng, vậy tối nay em gặp trực tiếp thầy ở quán cà phê nào đó rồi nói chuyện tiếp nhé!”.

Tôi đã rất vô tư nói với thầy rằng: “Em không có xe nên hẹn thầy đến quán cà phê gần ký túc nhé”. Thầy lại bảo rằng: “Quán gần không tiện nên đúng giờ đó, em cứ đứng ở cửa ký túc và thầy sẽ lái xe con đến đón em”. Tôi đã đồng ý không một chút do dự vì tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng, gặp trực tiếp thầy thì nói chuyện sẽ dễ hơn. Và cũng vì thầy là một người tôi luôn kính trọng nên tôi cũng không lo sợ có điều gì xấu sẽ xảy ra. Hơn nữa, thầy cũng hơn tôi tận mười mấy tuổi, đã là một tiến sỹ có tiếng nói trong trường, kinh tế thầy cũng rất ổn định và luôn được các thầy cô giáo, sinh viên tôn trọng, khen ngợi… vì thế nên tôi chẳng mảy may lo nghĩ gì.

Khi vừa bước lên xe, tôi đã nghe thầy nói những câu khiến tôi hết sức bất ngờ. Thầy nói rằng: “Thầy đã để ý em từ lâu. Thầy thấy em là cô gái rất quyến rũ và dịu dàng”. Rồi thầy bảo: “Thầy rất thích em nhưng chưa có cơ hội nào để trò chuyện cả”. Lúc đó, tôi chỉ cười trừ và bải: “Thôi, thầy đừng đùa em nữa”.

Rồi thầy chở tôi đến một quán cà phê rất sang trọng, đây là quán cà phê rất nổi tiếng mà tôi đã được biết qua báo chí. Quán cà phê này được chia thành những ngăn nhỏ và chúng chỉ ngăn cách với nhau bằng những tấm phên tre, mỗi ngăn chỉ đặt vừa một chiếc bàn cùng một chiếc ghế đủ cho hai người ngồi… và chỉ cần có một chút ánh sáng le lói đủ cảm nhận được có người đang ở đó.


Danh vọng chỉ là phù du nếu không bằng chính năng lực của mình mới có thể tồn tại và ngẩng đầu lên được (Ảnh minh họa)

Vừa ngồi xuống, thầy đã ôm chầm lấy tôi, rồi cố đụng chạm vào người tôi. Khi thấy tôi chống cự thì thầy nói rằng: “Em không cảm nhận được tình cảm của thầy dành cho em à? Mỗi lần em lên khoa hay mỗi lần thầy xuống lớp em, thầy đều để ý đến em rất nhiều. Em là tiếng sét ái tình của thầy… và khi gặp em, trong lòng thầy lại trào dâng biết bao cảm xúc. Em rất xinh đẹp và quyến rũ, thầy rất muốn được yêu em, muốn em sẽ là người yêu của thầy mãi mãi, được không?”… Thầy nói liên hồi và không để cho tôi kịp phản ứng gì. Rồi bất ngờ, thầy ôm chầm lấy tôi, rồi kéo bàn tay tôi đặt vào chỗ nhạy cảm của thầy. Tôi thực sự rất sợ hãi vì không ngỡ người thầy mình hằng tôn trọng lại liều lĩnh và xấu xa như thế. Lúc đó, tôi đã vội vàng đứng dậy để ra về thì thầy kéo tay tôi lại và nói rằng: “Em cũng biết vị trí của thầy trong trường rồi đấy? Thế em có muốn điểm cao khi làm chuyên đề không? Em có muốn được giữ lại trường làm giảng viên không? Thầy hứa với em thầy sẽ giữ em lại trường, chỉ cần em làm người yêu của thầy”.

Vài phút sau, tôi mới lấy lại được bình tĩnh và trả lời với thầy rằng: “Tất cả những điều thầy nói em rất muốn và rất cần… nhưng em không muốn đánh đổi bản thân mình để đạt được nó. Em muốn làm tất cả bằng thực lực, khả năng của mình”. Nói xong, tôi chào thầy ra về thì thầy còn nhắn nhủ thêm: “Cho em thêm thời gian để suy nghĩ lại những gì thầy vừa nói”.

Trên đường về, tôi thất thần và khóc như một kẻ điên. Tôi không biết đã có bao nhiêu thế hệ học trò như tôi phải qua tay thầy để có được những bảng điểm đẹp khi ra trường? Với những chiêu trò đó, liệu đã có biết bao nhiêu bạn nữ sinh mềm lòng chấp nhận trao thân cho thầy với mong muốn, ra trường sẽ tìm được công việc dễ dàng hơn? Còn tôi, tôi rất cần điểm cao, tôi cũng từng ao ước được trở thành giảng viên… vì tôi là một cô gái tỉnh lẻ, gia đình, họ hàng không ai làm quan, cũng không có nhiều mối quan hệ để đi xin việc, trong khi đó tôi rất cần tiền để nuôi sống bản thân, để bố mẹ tôi bớt đi được gánh nặng. Nhưng chắc gì thầy sẽ giữ tôi lại ở trường, dù thầy có thừa khả năng làm việc đó. Tôi nghĩ rằng, thầy có thể làm việc này với tôi thì cũng có thể làm điều này với bất cứ người khác.

Kể từ hôm đó, ngày nào thầy cũng gọi rủ tôi đi uống cà phê. Thầy còn nhắn tin hứa hẹn sẽ giữ tôi ở lại trường và sau đó sẽ cử tôi đi học thạc sỹ luôn nhưng với điều kiện “Chỉ cần em làm người yêu của thầy”.

Dù biết để được giữ lại trường làm giảng viên, được cử đi học thạc sỹ là điều đáng mơ ước của tôi bấy lâu nay… nhưng sau bao đêm mất ngủ, suy nghĩ về những hành động, lời nói của thầy, tôi thấy những điều đó rất tốt đẹp nhưng lại quá viển vông.

Nếu tôi không được gia đình giáo dục nghiêm khắc, không được dạy dỗ đến nơi đến chốn thì có lẽ, tôi đã bị lung lay bởi những lời nói ngọt ngào của thầy. Nhưng bố tôi vẫn dặn rằng: Danh vọng chỉ là phù du nếu không bằng chính năng lực của mình mới có thể tồn tại và ngẩng đầu lên được. Danh dự, nhân phẩm và đạo đức của một con người mới là điều quan trọng nhất. Đừng đánh mất chúng vì nếu đánh mất đi những thứ đó sẽ mất tất cả.

Nhiều lúc, tôi muốn nói với thầy một điều rằng: Hãy cho tôi gọi thầy là thầy lần cuối... vì tôi không thể nào ngờ được, một người thầy tôi đã từng rất kính trọng và ngưỡng mộ lại là một người đàn ông xấu xa đến thế! Tôi thực sự cảm thấy ghê tởm và thất vọng vô cùng về “thần tượng” của mình.

Mặc dù tôi đã từ chối thầy nhưng các bạn ạ! Tôi cũng đang lo lắm vì ông ta rất có tiếng nói trong trường và ông ấy cũng rất nhiều tiền nữa. Tôi chỉ sợ không nghe lời ông ta thì ông ta sẽ không cho tôi ra trường đúng hạn. Và nếu ông ấy không cho tôi đủ điểm chuyên đề tốt nghiệp lần này thì tôi cũng không thể nào ra trường đúng hạn được.

Tôi rất mong khi đọc được những dòng tâm sự của tôi, các bạn độc giả hãy cho tôi những lời khuyên đúng đắn nhất!

Tôi xin chân thành cảm ơn!
Nguồn: http://hn.24h.com.vn/ban-tre-cuoc-song/yeu-thay-thay-se-cho-em-hoc-thac-sy-c64a511940.html

Vợ tôi và chồng cô đang sống với nhau

Tháng cuối cùng ở Úc, chồng tôi và vợ anh ta đã chung sống với nhau như vợ chồng


Tôi ước gì mình không gặp người đàn ông đến gõ cửa nhà tôi hôm đó. Tôi đã dự cảm tới những điều không hề tốt lành khi anh ta với vẻ mặt cực kỳ nặng nề với đề nghị muốn được nói chuyện. Anh ta sống ở Sài Gòn, ra Hà Nội nhân một chuyến công tác ngắn ngày. Tôi đã mất rất nhiều thời gian để có thể đi qua cơn sốc và bình tâm lại khi nghe anh ta nói: Tôi biết vợ tôi và chồng chị đã từng đi lại với nhau. Sau khi bị tôi phát hiện, vợ tôi đã thú nhận và xin tôi tha thứ. Tôi chưa bao giờ hết yêu vợ tôi, và tôi cũng có thể hiểu được phần nào lý do cô ấy ngã vào vòng tay người khác vì chúng tôi ở quá xa nhau. Giờ vợ tôi đã từ bỏ cuộc sống ấy và trở về với tôi. Tôi có thể tha thứ cho cô ấy. Nhưng tôi không muốn có thêm một người vợ như chị sẽ tiếp tục trở thành nạn nhân của một người chồng thích đi chinh phục!

Khi đó, tôi đã ước rằng người chồng kia cứ việc giải quyết chuyện nhà anh ta đi, rồi cứ để tôi yên trong thế giới của mình, khi mà cuộc sống của vợ chồng tôi đang này càng đẹp đẽ hơn. Và chúng tôi sẽ lên kế hoạch có em bé trong thời gian chồng tôi đi học hơn một năm ở Úc ngay sau khi hai đứa cưới là một quãng thời gian nặng nề đối với tôi. Khi đó, tôi thấy chồng mình ngọt ngào qua những lá thư, nhưng có cảm giác anh chỉ nói để tôi được yên lòng. Bản năng phụ nữ mách bảo rằng, anh có quá nhiều việc để dành những phút nhớ nhung thật sự cho tôi như thời còn yêu nhau. Tôi cũng miệt mài với công việc nên tôi tự trấn an mình bằng cách gạt đi mọi suy nghĩ lung tung. Tôi chỉ nghĩ rằng chồng tôi cũng mãi lo nghĩ công việc…

Tôi đã cố giữ bình tĩnh sau khi chồng đi công tác về. Tôi âm thầm bí mật tìm hiểu bằng mọi phương thức, và cuối cùng, tôi đã có thứ mình muốn. Một hòm mail bí mật của chồng với người phụ nữ kia. Anh ta đúng. Chồng tôi đã quyến rũ cô ấy. Đó là theo lời cô ấy nói với chồng khi cầu xin anh ta tha thứ. Nhưng những dòng thư kia thì nói lên điều ngược lại. Cô ấy đã quyến rũ chồng tôi. Những lá thư từ ngọt ngào quan tâm, đến gợi cảm và cuối cùng là trần trụi và đầy mùi chăn gối. Tôi đọc mà thấy nghẹn ngực.


Tôi quyết định tìm đến chồng cô ta để trả thù hai con người đó (Ảnh minh họa)

Cô ấy quả là một cô gái rất biết đàn ông thiếu thốn gì, ao ước gì. Chồng tôi đã đáp trả lại bằng những bức thư với ngôn ngữ khác hoàn toàn cách anh viết thư cho tôi. Ban đầu là những tình cảm ngọt ngào, chia sẻ. Rồi đến việc bộc bạch những ao ước xác thịt. Chồng tôi dành cho cô ấy những lời khen ngợi về thân hình nóng bỏng và dùng những từ dung tục gợi ý muốn "yêu" cô ấy.

Tôi cáo ốm và gần như khủng hoảng suốt một tuần lễ. Chồng tôi vẫn không hay biết gì nên khuyên tôi nên nghỉ dưỡng sức và đi khám tổng thể để duy trì một sức khỏe tốt cho kế hoạch em bé sắp tới. Tôi bề ngoài thì cười nói rảo hoảnh, bên trong thì đau thắt gan thắt ruột. Đêm nào tôi cũng mơ thấy cảnh chồng tôi và cô gái ấy đang vuốt ve nhau (dù tôi chỉ nhìn được những bức ảnh nóng bỏng của cô ấy trong hòm thư kia thôi). Có điều gì đó thôi thúc tôi gọi điện cho anh chồng kia. Tôi gặng hỏi tất cả về những điều vợ anh ta “thú tội” về mối quan hệ với chồng tôi. Và tôi òa khóc khi anh ta nói: Họ đã ở cùng nhau hàng đêm vào tháng cuối cùng trước khi chồng tôi về nước. Vợ anh ta còn thành thật kể rằng chồng tôi đã cầu xin cô ấy hãy cho chồng tôi được ngủ cùng cô ấy mỗi tháng một lần sau khi về nước…

Cuộc sống của tôi như có những con sóng ngầm bên trong. Tôi lục tung mọi thứ trong ngăn kéo quá khứ bí mật của chồng mình, chắp ghép với những lời của người chồng kia. Anh ta không nói dối tôi. Anh ta thực sự là môt nạn nhân của cuộc tình vụng trộm này mà thôi, và hơn ai hết, anh ta hiểu và thông cảm cho tôi.

Lần công tác thứ hai tại Hà Nội của anh ta, chúng tôi đi ăn trưa, uống cà phê. Tôi đã khóc rất nhiều, và anh ta có lẽ vì thấy thương hại tôi nên đã ôm tôi thật chặt. Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi cảm thấy muốn gần gũi với anh ta. Tôi muốn trải qua cái cảm giác ở bên chồng một kẻ khác, nhất là kẻ đã từng cướp chồng tôi khi không có tôi bên cạnh. Chúng tôi vào khách sạn. Anh ta là một người đàn ông đẹp, nhưng vụng về và thụ động. Mặc kệ, trong đầu tôi khi đó là hình ảnh chồng tôi và cô gái kia, là những hình ảnh khêu gợi về cách họ kích thích nhau.

Anh ta hứng thú khi tôi đùa nghịch trên thân thể anh ta, thực ra là đúng với kiểu mà chồng tôi và cô gái kia đã vẽ ra cho nhau bằng những dòng thư khiêu khích. Tôi chủ động tấn công anh ta, khi nhẹ nhàng, khi dồn dập khiến anh ta ghì chặt lấy tôi khao khát. Anh ta không ngớt lời khen ngợi tôi, và trong phút giây đó, tôi cảm nhận rõ cảm giác tội lỗi dày vò, nhưng cũng có cái gì đó hả hê, thật mãn nguyện. Tôi hả hê vì nghĩ mình lấy lại của cô gái kia tương đương những gì cô ta đã lấy của tôi!

Trong 2 tuần công tác của anh ta, anh ta gọi cho tôi liên tục. Tôi đều đến, đều đáp ứng cho anh ta, đều giả vờ cho anh ta thấy rằng anh ta tuyệt vời. Thực ra, đầu tôi như những cuốn phim hồi tưởng lại những gì chồng tôi đã viết ra trong thư, tôi làm mọi thứ chỉ với suy nghĩ: Đó là thứ tôi mất, và tôi cần lấy lại…

Trở lại Sài Gòn, anh ta gọi điện cảm ơn tôi vì tôi giúp anh ta tự tin hơn khi trở về đối mặt với vợ (có lẽ anh ta rất hoang mang và sợ mất cô ấy). Thực ra tôi chẳng quan tâm mấy đến suy nghĩ của anh ta về tôi. Chúng tôi như những kẻ bấu víu vào nhau trong nỗi đau và sự ấm ức. Chỉ có điều trái với anh ta, tôi không thấy mình nhẹ nhõm hơn. Tôi chẳng hiểu mình ngủ với anh chồng kia để làm gì, khi mà giờ đây tôi tránh né chồng tôi vì cảm giác anh ta chẳng thuộc về mình nữa.

Tôi vờ lên đỉnh. Tôi vờ nhắm mắt chiều chồng, nhưng đầu tôi thì vẫn ngập ngụa những thước phim quay chậm. Chồng tôi khổ sở vì không hiểu nổi vợ, còn tôi thì không biết phải đối mặt với câu chuyện này như thế nào. Tôi chỉ sợ khi phanh phui mọi chuyện với chồng tôi, tôi lại sẽ phát hiện ra thêm những sự thật từ việc chồng tôi thanh minh cho mình khiến cho tôi đau đớn hơn nữa. Đàn ông hay đàn bà cũng vậy thôi, khi cùng quẫn, họ đổ tội và tìm mọi cách để cứu lấy mình. Tôi chẳng biết mình phải làm gì bây giờ nữa. Tôi như kẻ trầm cảm mất rồi…

(Xin được giấu tên)
Theo 2!dep
Nguồn:  http://hn.24h.com.vn/ban-tre-cuoc-song/cam-giac-bi-danh-cap-c64a511944.html

Nhà anh mặt phố, bố làm to, sợ gì?

Vân vác cái bụng vượt mặt, khệnh khạng đi chợ về, cười nhạt: “Cũng chỉ vì câu nói “nhà anh mặt phố, bố làm to” mà giờ mình thế này đây?”


“Năm ngoái mình mới lững thững chân ướt chân ráo vào trường đại học. Học hết học kỳ một, mọi thứ đến với mình rất tốt, mình còn được học bổng. Từ học kỳ hai mình quen dần với các bạn rồi có nhiều mối quan hệ ở bên ngoài, hay đi dã ngoại với bạn bè…” – Vân mở lời tâm sự.

Mấy tháng trước, bạn bè cùng phòng trọ với Vân, cùng học trường Đại học Văn hóa, thấy lạ với những biểu hiện giống như là ốm nghén của cô. Nhưng phải đến khi cái bụng lùm lùm, cô bạn thân phát hiện ra thì mọi chuyện đã rồi. 

Vân chia sẻ: “Có lẽ đó cũng là kết quả khó tránh khỏi sau sự lột xác quá chóng vánh của mình. Sau mấy tháng hoàn thành kết quả học tập của học kỳ một, mình không ở kí túc mà chuyển ra ngoài trọ học. Cũng từ đó mình muốn được thay đổi thật nhanh cho hợp phong cách thành thị. Từ một cô bé nhà quê giản dị, tóc dài, ăn mặc kín đáo, chẳng biết thế nào là quán cà phê… nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, mình đã làm cho bạn bè đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Lúc được bạn bè trầm trồ, mình thấy tự hào lắm. Rồi mình có biệt danh Jenny Vân, sành điệu với mái tóc nhuộm ánh tím đỏ, khuôn mặt trang điểm như người mẫu, quần áo hợp mốt”.

Choáng ngợp trong những lời khen tặng, Vân thấy mình như một hotgirl giữa các cuộc hẹn hò, nối kết với “dân chơi”. Ngoài những buổi tiệc tùng linh đình, cà phê sang trọng, những chốn ăn chơi khác như bar, vũ trường dần cũng trở thành quen lối với Vân.



Anh ấy có bồ mới trong khi Vân ôm bụng bầu đã được 5 tháng

Từ đây Vân lọt vào mắt xanh của một “công tử” con nhà giàu, lắm tiền. Đồng ý làm người yêu của “công tử”, Vân ngây ngất với những chuyến du hí khắp Sapa, Hạ Long, Đà Lạt đến Nha Trang, Phan Thiết... Sau những chuyến đi chơi vui vẻ, Vân tự hào khoe những món đồ hàng hiệu được bạn trai mua cho. Cô bỏ ngoài tai những lời cảnh báo của bạn bè về việc xác định một mối quan hệ vững chắc.

Khi phát hiện mình có bầu, Vân gọi điện cho người yêu thông báo thì nhận lại được những lời động viên ngọt ngào: “Em có thai thì cứ để đẻ đi. Nhà anh mặt phố, bố làm to thiếu gì tiền cho em nuôi con. Rồi kiểu gì bố mẹ anh cũng chăm sóc cho con cháu...”.

“Khoảng ba tháng tiếp đó, mức độ gặp nhau của mình và người yêu ngày càng ít dần đi. Tìm hiểu thì mình mới bàng hoàng vỡ lẽ, anh ấy có bồ mới trong khi mình ôm bụng bầu 5 tháng rồi.

Mình cũng cố gắng tìm cách để ràng buộc tình yêu nhưng anh ấy ngày càng rời xa. Thai nhi đã lớn nên mình không nỡ bỏ nó đi. Cuộc sống hiện tại của mình rất vất vả vì không có ai bên cạnh. Suốt nửa năm nay mình không về nhà, chỉ nhận tiền từ mẹ và anh chị em gửi cho. Bố đã từ mặt mình, chỉ có mẹ dấm dúi thi thoảng lén ra thăm mấy ngày. Đến khi sinh con, mình cũng chưa biết phải làm gì để nuôi nó”.

Những nụ cười nhạt không còn đủ che giấu cảm xúc, Vân bật khóc: “Mình dại quá, sao mình lại tin một người như thế!? Mình không hề biết chút gì về bố mẹ anh ấy cả, chưa một lần về thăm nhà anh ấy nữa. Anh ấy bảo nhà ở Quảng Ninh nhưng bố mẹ khắt khe nên chưa dám đưa mình về, đợi hết chuyện này đến chuyện khác…”

Theo Ngọc Liên (Kiến thức)
Nguồn: http://hn.24h.com.vn/ban-tre-cuoc-song/nha-anh-mat-pho-bo-lam-to-so-gi-c64a512442.html